Người dịch: Whistle
“Không.”
Lão nông lắc đầu.
“Vậy thì tốt.” Cậu bé thở phào.
“Hắn ta ở ngay trước mặt chúng ta.”
“A!”
Không biết từ lúc nào, trước mặt hai ông cháu đã xuất hiện thêm một bóng người.
Người đến cao hai mét, sau lưng là một chiếc áo choàng, hàn quang lóe lên dưới áo choàng, bóng người giống như một ngọn núi lớn bao phủ lấy hai ông cháu.
“Thú vị.”
Chu Giáp đánh giá lão nông, chậm rãi nói:
“Người của thế giới Phí Mục, có huyết thống giống như Sâm Lâm chi tử sao?”
Chu Giáp cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc trên người lão nông, giống như Sâm Lâm chi tử, chắc cũng là huyết thống đặc biệt tương tự.
Hai ông cháu mặt mày trắng bệch, uy áp vô hình giống như thực chất ập xuống người hai người, khiến cho Nguyên Lực trong cơ thể gần như không thể vận chuyển.
Giống như cừu non chờ bị giết, ngay cả ý định phản kháng cũng không có.
Hai ông cháu nhận ra người trước mặt.
Là thiên tài Thạch Thành, Chu Giáp, phó bang chủ Thiên Hổ bang, được gọi là Bôn Lôi Phủ, tay nhuốm đầy máu tươi, danh tiếng vang dội.
“Đại… đại nhân.”
Lão nông run rẩy, cười gượng:
“Nhãn lực của ngài tốt thật, lão hủ có huyết thống Bán Thần, tuy rằng cái tên nghe rất kêu, nhưng thực chất lại không có bản lĩnh gì, chỉ là nhạy cảm hơn người khác một chút.”
“Bán Thần?” Chu Giáp gật đầu:
“Có muốn đến Thiên Hổ bang không?”
“…”
Lão nông sắc mặt thay đổi, suy nghĩ, còn chưa kịp quyết định đã thấy ánh mắt người trước mặt trở nên lạnh lùng.
Một luồng sát khí hiện lên.
“Muốn!”
“Chúng tôi muốn!”
Lão nông thót tim, vội vàng hét lớn, kéo cậu bé quỳ xuống:
“Lão hủ tên Lạp Bá, bái kiến Chu phó bang chủ.”
Phản ứng của cậu bé càng thêm nhanh nhạy, quỳ xuống, hét lớn:
“Tiểu nhân là Tề Tam, bái kiến phó bang chủ.”
“Tốt!”
Chu Giáp gật đầu, ánh mắt lạnh lùng trở nên ôn hòa: “Đợi ở đây.”
Nói xong, Chu Giáp đi vào tửu lâu.
Chu Giáp vậy mà lại không để ý đến hai người, hình như chắc chắn là hai người không dám chạy trốn, hoặc là cho dù có chạy trốn, Chu Giáp cũng có nắm chắc bắt được.
Hai ông cháu nhìn nhau, đều nhìn thấy sự sợ hãi và bất lực trong mắt đối phương.
Ngay sau đó…
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, giống như sấm sét, liên tục vọng lại.
Hai ông cháu quay đầu lại, đồng thời nheo mắt, nơi bọn họ vừa mới đến, từng ngôi nhà đổ sập theo tiếng nổ, trong nháy mắt đã biến thành đống đổ nát.
Cả trang viên tràn ngập tiếng kêu la thảm thiết.
Phong Chính Khanh đứng thẳng, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, đứng trước một sân nhỏ, y vuốt ve cán kích được làm từ kim loại đặc biệt, lặng lẽ đợi mai phục.
“Hộ pháp.”
Một người bay đến, chắp tay:
“Đã chuẩn bị xong.”
“Tốt!”
Phong Chính Khanh cười, vẻ mặt dữ tợn: “Ra tay, không tha cho bất kỳ ai.”
“Vâng!”
Thuộc hạ đáp, vung tay: “Bắn tên.”
“Vèo…”
“Vù!”
Vô số mũi tên xé toạc bầu trời, che khuất mặt trời, giống như mưa rào, bao phủ lấy trang viên phía trước.
Trong số những mũi tên này không chỉ có tên bình thường, mà còn có bạo liệt tiễn, hỏa tiễn.
“Ầm!”
Tiếng nổ vang vọng, lửa cháy.
Ngay sau đó là những tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gào thét đau đớn, và cả tiếng la hét hoang mang, sau đó bị tiếng nổ át đi.
Đòn tấn công này có thể gây ra tổn thương trí mạng đối với võ giả dưới lục phẩm.
Nhưng đối với võ giả cấp cao thì không thể gây chết người.
Trong lúc hỗn loạn, từng bóng người từ trong biển lửa xông ra, chạy trốn.
“Muốn chạy?”
Phong Chính Khanh cười lạnh, dậm chân, mặt đất rung chuyển, y nhảy cao, vung Phương Thiên Họa Kích chém xuống.
“Phụt!”
Một bóng người bị chém thành hai nửa.
“Chết!”
Phong Chính Khanh gầm lên, Phương Thiên Họa Kích dài gần ba mét lóe sáng trên không trung, hàn quang giao nhau, từng bóng người trước mặt y lần lượt bị xé nát, không ai đỡ nổi một chiêu.
Cường giả Hắc Thiết giống như xe tăng di chuyển với tốc độ nhanh, da dày thịt béo, lực bộc phát mạnh, Phàm Giai gần như không thể nào chống đỡ.
Hơn nữa, còn có chuẩn bị từ trước và tấn công bất ngờ.
Chỉ trong chốc lát.
Tất cả mọi người trong trang viên đều bị giết, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ, không chừa một ai, danh hiệu Sát Thần của Phong Chính Khanh cũng được lan truyền.
…
Trần trưởng lão khoanh tay, xuất hiện ở một con hẻm nhỏ.
“Chính là nơi này sao?”
“Vâng.”
Trần Oanh gật đầu, mở tấm vải ra, kiểm tra lại một lần nữa:
“Là nhà ở cuối con hẻm, chủ nhà họ Tần, bề ngoài là thương nhân, nhưng thực chất là thủy tặc Thiên Thủy trại trà trộn vào thành, thường là do gã ta nhận tin tức do nội gián trong nha môn truyền ra ngoài, sau đó chuyển cho người ở bên ngoài.”
“Vậy thì đi thôi.”
Trần trưởng lão gật đầu, cảm thán nói:
“Không ngờ chúng ta vất vả ở bên ngoài mấy tháng, còn không bằng phó bang chủ mấy ngày, có lẽ là phó bang chủ đã sớm có kế hoạch, dù sao cũng phải nói là phó bang chủ giấu rất kỹ.”
Không ai ngờ…
Chỉ là nhắc đến chuyện có nội gián, vậy mà Chu Giáp đã chỉ huy mười mấy ám vệ bên cạnh, trong vòng mấy ngày đã điều tra rõ ràng đường dây của Thiên Thủy trại trong Thiên Hổ bang.
Thậm chí còn liên quan đến bên ngoài.
“Sau này, ai mà nói phó bang chủ không giỏi nội vụ, chỉ biết chém giết, ta là người đầu tiên không đồng ý.”
“Đáng tiếc…”
“Nếu như lúc trước, con và Chu Giáp thân thiết hơn…”
“Nhưng bây giờ đã muộn rồi.”
Trần trưởng lão nhìn con gái, giọng điệu tiếc nuối.
Trần Oanh mặt đỏ bừng, cúi đầu.
Bước vào sân, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, Trần trưởng lão chém đầu mục tiêu, lấy khăn tay lau vết máu trên tay, quay đầu lại:
“Nơi tiếp theo.”
Thời gian cấp bách.
Vốn dĩ còn có đủ thời gian để chuẩn bị, nhưng bây giờ phải nhanh chóng giải quyết, nếu không sẽ đánh rắn động cỏ, khiến cho nhiều nội gián chạy trốn.
…
Trang Tổn Chi thu tay lại, mấy cao thủ Phàm Giai cố chấp chống cự, chậm rãi ngã xuống đất, không ai sống sót.
“Mùi vị này, đúng là thích khách.”
Trang Tổn Chi lắc đầu, vẻ mặt ngưng trọng, kiêng dè:
“Chu Giáp làm sao phát hiện ra?”
“Không.”
Lão nông lắc đầu.
“Vậy thì tốt.” Cậu bé thở phào.
“Hắn ta ở ngay trước mặt chúng ta.”
“A!”
Không biết từ lúc nào, trước mặt hai ông cháu đã xuất hiện thêm một bóng người.
Người đến cao hai mét, sau lưng là một chiếc áo choàng, hàn quang lóe lên dưới áo choàng, bóng người giống như một ngọn núi lớn bao phủ lấy hai ông cháu.
“Thú vị.”
Chu Giáp đánh giá lão nông, chậm rãi nói:
“Người của thế giới Phí Mục, có huyết thống giống như Sâm Lâm chi tử sao?”
Chu Giáp cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc trên người lão nông, giống như Sâm Lâm chi tử, chắc cũng là huyết thống đặc biệt tương tự.
Hai ông cháu mặt mày trắng bệch, uy áp vô hình giống như thực chất ập xuống người hai người, khiến cho Nguyên Lực trong cơ thể gần như không thể vận chuyển.
Giống như cừu non chờ bị giết, ngay cả ý định phản kháng cũng không có.
Hai ông cháu nhận ra người trước mặt.
Là thiên tài Thạch Thành, Chu Giáp, phó bang chủ Thiên Hổ bang, được gọi là Bôn Lôi Phủ, tay nhuốm đầy máu tươi, danh tiếng vang dội.
“Đại… đại nhân.”
Lão nông run rẩy, cười gượng:
“Nhãn lực của ngài tốt thật, lão hủ có huyết thống Bán Thần, tuy rằng cái tên nghe rất kêu, nhưng thực chất lại không có bản lĩnh gì, chỉ là nhạy cảm hơn người khác một chút.”
“Bán Thần?” Chu Giáp gật đầu:
“Có muốn đến Thiên Hổ bang không?”
“…”
Lão nông sắc mặt thay đổi, suy nghĩ, còn chưa kịp quyết định đã thấy ánh mắt người trước mặt trở nên lạnh lùng.
Một luồng sát khí hiện lên.
“Muốn!”
“Chúng tôi muốn!”
Lão nông thót tim, vội vàng hét lớn, kéo cậu bé quỳ xuống:
“Lão hủ tên Lạp Bá, bái kiến Chu phó bang chủ.”
Phản ứng của cậu bé càng thêm nhanh nhạy, quỳ xuống, hét lớn:
“Tiểu nhân là Tề Tam, bái kiến phó bang chủ.”
“Tốt!”
Chu Giáp gật đầu, ánh mắt lạnh lùng trở nên ôn hòa: “Đợi ở đây.”
Nói xong, Chu Giáp đi vào tửu lâu.
Chu Giáp vậy mà lại không để ý đến hai người, hình như chắc chắn là hai người không dám chạy trốn, hoặc là cho dù có chạy trốn, Chu Giáp cũng có nắm chắc bắt được.
Hai ông cháu nhìn nhau, đều nhìn thấy sự sợ hãi và bất lực trong mắt đối phương.
Ngay sau đó…
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, giống như sấm sét, liên tục vọng lại.
Hai ông cháu quay đầu lại, đồng thời nheo mắt, nơi bọn họ vừa mới đến, từng ngôi nhà đổ sập theo tiếng nổ, trong nháy mắt đã biến thành đống đổ nát.
Cả trang viên tràn ngập tiếng kêu la thảm thiết.
Phong Chính Khanh đứng thẳng, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, đứng trước một sân nhỏ, y vuốt ve cán kích được làm từ kim loại đặc biệt, lặng lẽ đợi mai phục.
“Hộ pháp.”
Một người bay đến, chắp tay:
“Đã chuẩn bị xong.”
“Tốt!”
Phong Chính Khanh cười, vẻ mặt dữ tợn: “Ra tay, không tha cho bất kỳ ai.”
“Vâng!”
Thuộc hạ đáp, vung tay: “Bắn tên.”
“Vèo…”
“Vù!”
Vô số mũi tên xé toạc bầu trời, che khuất mặt trời, giống như mưa rào, bao phủ lấy trang viên phía trước.
Trong số những mũi tên này không chỉ có tên bình thường, mà còn có bạo liệt tiễn, hỏa tiễn.
“Ầm!”
Tiếng nổ vang vọng, lửa cháy.
Ngay sau đó là những tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gào thét đau đớn, và cả tiếng la hét hoang mang, sau đó bị tiếng nổ át đi.
Đòn tấn công này có thể gây ra tổn thương trí mạng đối với võ giả dưới lục phẩm.
Nhưng đối với võ giả cấp cao thì không thể gây chết người.
Trong lúc hỗn loạn, từng bóng người từ trong biển lửa xông ra, chạy trốn.
“Muốn chạy?”
Phong Chính Khanh cười lạnh, dậm chân, mặt đất rung chuyển, y nhảy cao, vung Phương Thiên Họa Kích chém xuống.
“Phụt!”
Một bóng người bị chém thành hai nửa.
“Chết!”
Phong Chính Khanh gầm lên, Phương Thiên Họa Kích dài gần ba mét lóe sáng trên không trung, hàn quang giao nhau, từng bóng người trước mặt y lần lượt bị xé nát, không ai đỡ nổi một chiêu.
Cường giả Hắc Thiết giống như xe tăng di chuyển với tốc độ nhanh, da dày thịt béo, lực bộc phát mạnh, Phàm Giai gần như không thể nào chống đỡ.
Hơn nữa, còn có chuẩn bị từ trước và tấn công bất ngờ.
Chỉ trong chốc lát.
Tất cả mọi người trong trang viên đều bị giết, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ, không chừa một ai, danh hiệu Sát Thần của Phong Chính Khanh cũng được lan truyền.
…
Trần trưởng lão khoanh tay, xuất hiện ở một con hẻm nhỏ.
“Chính là nơi này sao?”
“Vâng.”
Trần Oanh gật đầu, mở tấm vải ra, kiểm tra lại một lần nữa:
“Là nhà ở cuối con hẻm, chủ nhà họ Tần, bề ngoài là thương nhân, nhưng thực chất là thủy tặc Thiên Thủy trại trà trộn vào thành, thường là do gã ta nhận tin tức do nội gián trong nha môn truyền ra ngoài, sau đó chuyển cho người ở bên ngoài.”
“Vậy thì đi thôi.”
Trần trưởng lão gật đầu, cảm thán nói:
“Không ngờ chúng ta vất vả ở bên ngoài mấy tháng, còn không bằng phó bang chủ mấy ngày, có lẽ là phó bang chủ đã sớm có kế hoạch, dù sao cũng phải nói là phó bang chủ giấu rất kỹ.”
Không ai ngờ…
Chỉ là nhắc đến chuyện có nội gián, vậy mà Chu Giáp đã chỉ huy mười mấy ám vệ bên cạnh, trong vòng mấy ngày đã điều tra rõ ràng đường dây của Thiên Thủy trại trong Thiên Hổ bang.
Thậm chí còn liên quan đến bên ngoài.
“Sau này, ai mà nói phó bang chủ không giỏi nội vụ, chỉ biết chém giết, ta là người đầu tiên không đồng ý.”
“Đáng tiếc…”
“Nếu như lúc trước, con và Chu Giáp thân thiết hơn…”
“Nhưng bây giờ đã muộn rồi.”
Trần trưởng lão nhìn con gái, giọng điệu tiếc nuối.
Trần Oanh mặt đỏ bừng, cúi đầu.
Bước vào sân, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, Trần trưởng lão chém đầu mục tiêu, lấy khăn tay lau vết máu trên tay, quay đầu lại:
“Nơi tiếp theo.”
Thời gian cấp bách.
Vốn dĩ còn có đủ thời gian để chuẩn bị, nhưng bây giờ phải nhanh chóng giải quyết, nếu không sẽ đánh rắn động cỏ, khiến cho nhiều nội gián chạy trốn.
…
Trang Tổn Chi thu tay lại, mấy cao thủ Phàm Giai cố chấp chống cự, chậm rãi ngã xuống đất, không ai sống sót.
“Mùi vị này, đúng là thích khách.”
Trang Tổn Chi lắc đầu, vẻ mặt ngưng trọng, kiêng dè:
“Chu Giáp làm sao phát hiện ra?”
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo